Thứ Hai, 13 tháng 6, 2016

Bài dự thi: Ông ngoại tôi

Nếu ai hỏi tôi rằng: “Hãy nêu một tấm gương về lòng kiên trì dũng cảm”, chắc chắn tôi sẽ trả lời rằng đó chính là ông ngoại tôi.

Hơn 10 năm trời ròng rã chiến đấu với bệnh tật liên miên.

Hơn 10 năm trời ròng rã lê từng bước chân gian nan với trái tim kiên trì nỗ lực chỉ duy nhất một mục đích một trái tim là ở lại bên con bên cháu.

Đúng vậy, chính xác. Chính là ông ngoại của tôi!

Nếu để nói rằng tôi là một đứa cháu bất hiếu cũng được nhưng tôi thừa nhận, bản thân chưa có trái tim yêu thương đủ đầy với ông ngoại của mình. À không, tôi nghĩ rằng phải nói là không thể yêu thương ai giống như bà nội của tôi. Ngay cả cha mẹ mình. Là vì vết thương mất nội với tôi là quá sâu và rộng nên tôi chưa cho phép ai chạm tới mức yêu thương đó trong trái tim tôi.

  Bai du thi: Ong ngoai toi
 

Nhưng để mà nói rằng tôi có yêu thương ngoại hay không thì câu trả lời vẫn luôn là có. Có tuyệt đối!

Thủa nhỏ, người ngoại tảo tần chăm sóc là chị gái tôi. Tôi vẫn có những suy nghĩ riêng cho bản thân. Vẫn có những ghen tỵ riêng của một đứa trẻ ích kỷ là tôi.

Đến lớn, khi trí não cũng theo đó mà ngày một phát triển. Khi cách nhìn nhận đã đủ lớn cho những khía cạnh khác nhau. Tôi mới hiểu được rằng, ông bà chúng ta chẳng có yêu ai bớt, ai nhiều. Chỉ là đứa nào đáng thương hơn thì sẽ cần được thương sót nhiều hơn. Vậy thôi…

Tôi thì chỉ biết bản thân cần được yêu thương nhiều hơn những người khác. Mà không biết rằng những người khác cũng cần được yêu thương nhiều như tôi. Đúng là ích kỷ và thực ra đến bây giờ tôi vẫn vậy. Không bớt đi đâu. Chỉ là quá mệt khi phải thể hiện thôi.

Ngoại của tôi. Có lẽ tôi viết sẽ không ngọt ngào đẫm lệ như tôi viết về bà nội. Nhưng chắc chắn những điều này đều xuất phát từ tâm điểm trái tim tôi và bắt đầu là từ nhìn ánh nhìn chứng kiến của riêng bản thân tôi về ngoại.

Ngoại là người san sẻ đều đặn tình yêu thương, chẳng thiếu cũng chẳng thừa với những người con, người cháu của mình.

Có thể sẽ thêm thắt cho những người con đứa cháu đáng cần tình thương. Nhưng sẽ chẳng bao giờ là bớt xén tình cảm của mình dành cho ai hết.

Ngoại của tôi hiền lắm. Chẳng hay cáu gắt mấy mà cũng chẳng bao giờ khó tính với bất kì điều gì. Chỉ khi nào trái nắng trở trời, đôi lông mày của ngoại mới nhíu vào với nhau chút thôi.

Ngoại tôi cũng là người tận tình, tận tâm và chu đáo. Mỗi khi tụ tập cháu con một chỗ. Chỉ vắng bóng đứa này hay thiếu dáng đứa kia là sẽ hỏi han đi lại suốt. Và chắc chắn là sẽ còn ăn không ngon, ngủ chẳng yên. Khi trong nhà có ai xảy ra chuyện.

Ngoại tôi giản đơn lắm, để con cháu ăn hết thịt còn bản thân ngồi gặm lại xương. Không cần xiêm y diêm dúa cầu kỳ. Chỉ cần một chiếc áo một chiếc quần đủ ấm áp da thịt. Đôi khi con cháu cũng than cũng trách nhưng ngoại chỉ cười cười nói rằng đó là sở thích riêng thôi.

Tôi nhớ ngày nhỏ vẫn hay thường thấy ngoại lóc cóc cái dáng dấp hao gầy trên chiếc xe đạp "Phượng Hoàng Lửa" ngày ấy mà vi vu đây đó. Đôi khi là vui vẻ chở cháu con đi chơi quanh khắp phố phường xóm ngõ. Đôi khi là đi thăm nom những người bạn thân chi cốt một thời. Nhưng những tháng ngày đó của ngoại tôi cũng qua thật nhanh chóng mỗi khi nhìn lại.

Ngày đó, ngoại bị đột quỵ một cách bất thình lình. Từng nhịp đập từng tiếng thở mạnh của cháu con. Và rồi cứ thế, cứ vì những lần như thế, vì những ánh mắt hao gầy và nỗi lo lắng trăn trở của con cháu mà hơn 10 năm qua đi ngoại vẫn gắng gượng từng giây phút để sống, để mỉm cười nhìn những người ngoại đã hy sinh cả cuộc đời. Để dòng thời gian cứ trôi qua từng giây phút với những ánh mây trôi dường như là vô tận mỗi lần ngoại ngồi thả hồn một mình ngước nhìn lên trời cao trong xanh bát ngát đó.

Bác sỹ đã bao lần lắc đầu rằng qua những cơn nguy kịch có thể Nngoại sẽ không thể đi lại được nữa. Nhưng không, mỗi lần lắc đầu đó của bác sỹ là một lần kỳ tích xuất hiện với gia đình tôi.

Ngoại vẫn bước những bước đi chẳng có khác là mấy so với những trai tráng khỏe mạnh. Ngoại thậm chí vẫn thường xuyên đi tập thể dục vào mỗi buổi sáng sớm. Tôi nhớ nhiều lần bản thân hí hứng tham gia cùng ngoại lại là một lần tôi thất bại vì con lười ngủ nướng cản trở trong tôi.

Khi thời gian cứ lặng lẽ trôi qua, như những cơn gió thoảng. Lại dần dần dày dặc và ào ạt như cơn mưa trước hiên nhà. Ngoại ngày một yếu đi, trong con mắt sâu thẳm và thân hình bám đầy những mảnh xương của sự lắng lo.

Vẫn là sự lo lắng đủ điều về gia đình về cháu con. Vẫn là những sự phiền muộn cũng năm tháng đã in hằn trên nếp da thịt nhăn nheo và đầy những đồi mồi của ngoại.

Tôi nhớ những lúc ngoại ngồi trên chiếc ghế dưới sân hiên nhà ngoại, thả hồn nhìn sự đời với chuỗi ngày tháng đã đi qua bất tận không thể lấy lại.

Tôi nhớ những ngày bàn tay mịm màng của sự sống non trẻ trong tôi cầm nằm nhẹ nhàng đưa qua đưa lại bàn tay đầy những nếp nhăn và đồi mồi của ngoại mà cảm thấy bản thân thật may mắn. Khi còn được như vậy.

Tôi nhớ nụ cười và đôi mắt sáng rực của ngoại mỗi khi ngoại nhìn con cháu mình nô đùa trong hạnh phúc. Mà không chỉ vậy, những khi tôi gặp ngoại và hét to tên của ngoại trên đường ngõ cũng là lúc cảnh tượng hao gầy với nụ cười móm mém cùng cái gậy trên tay lại cũng vui vẻ mà hô một tiếng "Êi" lên với tôi.

Tôi nhớ cả những lần ngoại tự mình yếu ớt gượng dậy những bước chân đi. Nhớ những dáng hình của Ngoại khi bước trên đường vắng. Tôi nhớ những khi ngoại dậy tôi những động tác thể dục để giúp một đứa cháu như tôi có thể hoàn thiện hơn. Và những lúc ngoại mắng thương tôi vì không chịu tập tành cũng thực đáng yêu mến hết sức.

Ngày ra đi, ngoại không mang theo gì nhiều. Chỉ mang theo những ký ức và vết thương của con cháu mà thôi…

Ngày ngoại ra đi, tôi nhớ như in ngoại vẫn trăn trở những suy nghĩ với bộn bề lo toan cho gia đình…

Ngày ngoại ra đi, từ nỗi sợ con cháu sẽ không vui vẻ hòa đồng và tụ tập thường xuyên như lúc ngoại vẫn còn sống. Đến nỗi sợ và lắng lo cho những số phận riêng biệt của cháu con.

Ngoại không sợ ra đi, chỉ sợ sẽ chẳng còn được nhìn thấy nụ cười cũng như là nước mắt đong đầy của con cháu nữa. Đối với ngoại, bóng tối hay sự gian khó ngoại đều đã bước qua hết. Nhưng duy chỉ có dáng hình của cháu con là đều ngoại vẫn lưu luyến mãi không yên.

Đúng vậy, chính sức mạnh yêu thương gia đình đã khiến ngoại bao lần kiên trì với sự sống.

Đúng vậy, chính sự kiên trì và nụ cười của Ngoại đã luôn tiếp thêm sức mạnh cho trái tim tôi. Và cũng như nhịp đập của gia đình tôi vậy.

Ngoại à, ngoại ở đó yên vui nhé! Nơi đây con cháu vẫn luôn nhớ bóng hình của ngoại, vẫn luôn nhớ nụ cười của ngoại và những lời ngoại dăn dậy trong yêu thương.

Ngoại à, cháu hứa. Sẽ kiên trì cố gắng và nỗ lực, giống như tấm gương mà chính ngoại đã xây dựng cho riêng bản thân cháu.

Ngoại à, cháu ổn! Mọi người cũng vậy. Và sẽ luôn như vậy để cho ngoại ở nơi nào đó vẫn luôn mỉm cười.

Nếu một ngày nào đó, cháu có con. Cháu sẽ kể cho nó nghe những câu chuyện xa xưa của Các Cụ chúng - những người đã luôn hết lòng vì con vì cháu. Cho đến hơi thở cuối cùng. Và những người đã dốc toàn sức lực cho tương lai và sự sống của cháu con.

Nguyễn Tuyết Băng

http://ift.tt/1tlJJIm

VietBao.vn


SHARE THIS

Author:

Facebook Comment

0 nhận xét: